RSS

Bức thư gửi Ba

11 May

Ai cũng viết thư cho người đang sống , người đang quan tâm chăm sóc mình còn con thì…

Con trở lại trường sau 3 ngày nghỉ học chịu tang cha. Buổi trở lại trường đầu tiên nghe tiếng trống tan trường con vội xếp vở vào cặp rồi như thường lệ đứng trước cổng trường để đợi… tuổi thơ làm con mong vào những điều kỳ diệu, mong nỗi bất hạnh đều không phải sự thật nhưng đến quá trưa nhìn lại sân trường vắng lặng và trước cổng trường chỉ còn mình con đứng đợi… con bang hoàng nhận ra rằng con đã mất cha thật rồi và từ đây cha không còn đến trường để đón con được nữa. Hai hang nước mắt bỗng chảy dài, nắng buổi trưa rọi xuống đường hình đứa con gái lủi thủi đi về mà long hụt hẫng, xót xa.

Cha chỉ đau trong một thời gian ngắn rồi bất ngờ bỏ chúng con với mẹ mà đi, lúc đó con mới 11 tuổi. Nỗi mất mát đó quá lớnvà quá sớm. 100 ngày cha mất mẹ bảo thôi từ nay dừng cúng cơm mà thay vào đó luôn thắp nhang cho cha. Mẹ cũng muốn nỗi đau lắng xuống để chúng con tập trung học hành nhưng mỗi bữa ngồi vào mâm cơm chúng con lại đặt một bát cơm, một đôi đũa cùng thức ăn cha thích nơi mà cha vẫn ngồi trong mâm cơm. Biến cố đau đớn ấy đã đem lại bao mất mát và càng khôn lớn con càng thấm thía đó là những thiếu thốn không gì bù đắp nổi.

Cuộc sống mỗi lúc một khó khăn, bấp bênh vô cùng. Đôi vai mỏng manh của mẹ như oằn xuống trước gánh nặng của gia đình quá lớn, giữa ngày còn cha và ngày  mất cha dường như là 2 thế giới khác biệt.

Cha đâu biết được sự vô tâm lạnh lẽo của những người thân sau đó nữa. Cha mất, mẹ phải đối mặt với tất cả. quả thực căn bệnh HIV/ AIDS nó là quá xa vời với suy nghĩ của làng xóm và của những người thân trong nhà. Cha biết không người ta nói xấu, người ta xúc phạm, mỉa mai, xa lánh mẹ con con nhiều lắm. Chúng con buồn nhiều và bực tức trong lòng lắm và thường nghĩ có cha ở đây xem, họ sẽ phải nín nặng vì tiếng nẹt của cha. Tiếng cha mạnh và đầy uy quyền. Nhưng con có  biết đâu nỗi buồn của con thấm gì so với những giọt nước mắt thấm ướt gối hằng đêm của mẹ chứ. Những khi người ta bắt nạt chúng con mẹ bảo đừng sợ có mẹ rồi, mẹ sẽ thay cha đánh đòn chúng. Và rồi những năm tháng sau này quả thật chúng con cảm nhận rằng mình thật sự có cả cha và mẹ. Mẹ lúc dịu dàng ân cần dạy bảo, lúc thật nghiêm khắc đánh đòn, sữa chữa những lỗi sai trái của chúng con. Mẹ đánh đòn xong sau đó mẹ lại ôm chúng con vào lòng xót xa trong tiếng nấc. Lúc cha mới mất, chúng con còn nhỏ dại, nhiều lúc không vâng lời mẹ làm mẹ buồn nhiều vô tình con đã làm nỗi đau trong mẹ khó lành và thêm sâu. Lớn dần chúng con hiểu được rằng mẹ không phải chỉ sống với chúng con mà mẹ đang phải sống chung với con rồng HIV hung ác luôn làm mẹ ốm mệt và tấn công cấu xé các chiến binh bạch cầu trong máu mẹ làm mẹ mỗi ngày thêm yếu đi. Rồi có thể một ngày nào đó mẹ sẽ rời xa chúng con theo cha mà đi mãi mãi. Không, con sợ lắm, con chỉ mong luôn luôn được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ. Con vẫn thầm mong có phương thuốc nào đó trị được con rồng đáng ghét đó, loại nó ra khỏi mẹ thì mẹ vẫn đi làm, chạy chợ rồi lo việc đồng áng, nhà cửa, chăm lo cho chúng con học hành.

Rồi thật vui, khi mẹ gặp những người cùng cảnh ngộ như mẹ, họ tới cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn đớn đau với mẹ. mẹ dần vui hơn rất nhiều, mẹ thoải mái tinh thần bớt u buồn quá khứ. Thế rồi một Câu lạc bộ được sáng lập nên do mẹ đi đầu trong việc chia sẻ kinh nghiệm về phòng tránh lây truyền cho những người xung quanh. Cùng những hiểu biết và trải nghiệm thực tế, mẹ đã giúp được nhiều người có cái nhìn lạc quan, yêu đời, yêu cuộc sống hơn và cảm thấy cuộc đời còn nhiều ý nghĩa.

Con thầm tự hào về mẹ, mẹ con rất mạnh mẽ đã vượt qua sự đau xót cả về thể xác lẫn tinh thần vượt lên tất cả những khó khăn, thiếu thốn trong đời sống. mẹ vừa phải lo kinh tế gia đình, chật vật kiếm từng đồng cho chúng con ăn học được bằng bạn bè, vừa phải đối diện với bệnh tật và những tổn thương trong lòng, thục sự là những điều không nên xảy ra cho những phụ nữ yếu đuối phải không cha. Bao năm mất cha là bấy nhiêu năm chúng con ngậm ngùi, xót xa khi nhớ về cha vì thế khi nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ mất cha, lòng con thật chua xót, day dứt. Những đứa con còn cha thật là niềm hạnh phúc, con không còn cha là một nỗi bất hạnh lớn.

Nhưng thay vào đó là một người cha tóc dài đã bù đắp cho chúng con tất cả. người cha tóc dài mà lòng con ngưỡng phục và luôn thầm hứa dù sau này có đi xa cũng sẽ thường xuyên trở về thăm và trao lại sự yêu thương mà người  cha ấy đã dành cho mình.

Bạn bè thường khuyên con hãy nhớ về những điều vui để lòng mình thanh thản, nhiều quan trọng nhưng con thấy cũng chính trong nỗi bất hạnh nếu biết nhận ra một điều quan trọng trong suy nghĩ  và theo đuổi nó thì không nên quên phải không cha. Hạnh phúc và niềm vui của mẹ con sẽ mãi là điều mà chúng con theo đuổi. Mẹ con xứng đáng là: “ Người cha tóc dài tuyệt vời nhất” cha nhỉ.

Thế giới vật chất đã không cho phép con gửi bức thư này đến với cha, nhưng con tin rằng trong tình phụ tử cha vẫn đọc được lòng con cũng như những đau đơn mà mẹ phải trải qua cùng những niềm vui đang thêm lên mỗi ngày trong mẹ. Những ngày mất cha sau này sẽ là những “ngày có cha tóc dài” sẽ không còn khó khăn mệt nhọc và  những giọt nước mắt sẽ có những món quà vô giá, những nụ cười hạnh phúc.

Cha à, mọi điều con đã kể cho cha nghe rồi. Chắc là cha cũng đang rất vui và tự hào về mẹ con phải không cha? Người cha tóc dài sẽ mãi ở trong chúng con và không bao giờ rời xa chúng con.

                                                                                      Con gái cha

                                                                                   OVC Thái Bình

 

Thẻ:

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: