RSS

Hiệp sĩ phòng chống HIV/AIDS

13 Feb

Ghé lại gia đình anh vào một buổi sáng khi trời còn se lạnh của những ngày đầu mùa đông vùng Nam Bộ, lòng tôi ấm lại khi thấy anh bâng tô cháo nóng bốc hơi nghi ngút trao cho bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối mà anh đưa về chăm sóc tại nhà đã nhiều năm nay.

Gia đình anh Thượng Văn Chiêu – ngụ tại thị trấn An Thạnh, thị xã Thuận An tỉnh Bình Dương, một địa chỉ còn rất xa lạ đối với nhiều người, tuy nhiên các bác sỹ ở Khoa nhiễm bệnh viện đa khoa tỉnh và một số bệnh nhân AIDS thì biết rất rõ. Gặp anh lúc nào cũng vội vả không chỉ việc lo cho 2 bệnh nhân AIDS đang nằm tại nhà mình mà còn nhiều cas bệnh phẩm khác mà anh nhận trách nhiệm chuyển mẫu xét nghiệm. Chúng tôi thấy sự vội vả của anh nên cũng tranh thủ hỏi mấy câu: với công việc chiếm nhiều thời gian như thế thì anh làm nghề gì để có tiền trang trải cuộc sống gia đình? Anh trả lời ngay: “Thực ra tôi cũng không biết mình đang làm gì”.  Đây cũng là điều dễ hiểu vì công việc anh làm hoàn toàn không có tên, anh tìm những bệnh nhân AIDS bị bỏ rơi đem về nhà chăm sóc, một nghĩa cử cao đẹp vượt xa tất cả suy nghĩ thông thường của chúng ta.

Tôi chợt nghĩ có phải từ 1992 anh đã tình nguyện vào khoa nhiễm chăm sóc những người bệnh nên anh không còn sợ lây truyền các bệnh dễ lây trong đó có bệnh Lao và AIDS. Đúng vậy, với một không gian sinh hoạt của gia đình không rộng rãi và khang trang lắm, gia đình anh còn có vợ có con, thế mà anh dám ngăn một phần căn nhà mà mình đang sinh hoạt để kê giường chăm sóc bệnh nhân. Cái tên “Hiệp sĩ” được Ban giám khảo hội thi phóng sự truyền hình phòng chống HIV/AIDS đặt cho, vì chúng tôi đã thực hiện phóng sự chân dung về anh. Anh tâm sự “những gì tôi làm còn rất nhỏ, mơ ước của tôi là làm sao Bình Dương có được một trung tâm chăm sóc những người bị bệnh AIDS giai đoạn cuối, để các em sống những ngày cuối đời vui vẻ, được tôn trọng và không bị kỳ thị, phân biệt đối xử”. Hai bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối là anh.M đã ngoài 60 mươi, còn anh.P thì mới 30 tuổi, cả hai điều đã suy kiệt sức do sự tàn phá huỷ hoại của loại vi rít quái ác này. Anh P nói với chúng tôi bằng một giọng điệu yếu ớt: “Em coi chú Chiêu như là người cha thứ 2 của mình, chú ấy đã chăm sóc em từ khi em bị gia đình bỏ rơi, em rất biết ơn chú ấy, vì chú đã giúp đỡ chăm sóc em như người thân trong nhà như con cái của mình”. Tôi thầm nghĩ những người bị nhiễm HIV do nhiều hoàn cảnh khác nhau, nhưng chung quy lại họ rất hối hận về những gì đã làm để phải mang căn bệnh quái ác này. Nỗi đau của họ mà chúng ta cảm thông không chỉ là sự dằn vặt, chống chọi với bệnh tật mà là một nỗi cô đơn trống vắng, một nỗi buồn không thể diễn tả và một nỗi xót xa khi chỉ quanh quẩn ra vào một căn phòng nhỏ, ăn rồi nghĩ đến ngày kết thúc đời mình mà không có người thân, bạn bè, vợ con chia sẻ để nguôi ngoai đi….!

Để tiến tới việc ngăn chặn và khống chế HIV/AIDS: Một trong những nội dung quan trọng được thảo luận là Dự thảo Chiến lược Quốc gia phòng, chống HIV/AIDS đến năm 2020 và tầm nhìn 2030,  theo Cục Phòng chống HIV/AIDS, Bộ Y tế, Chiến lược đặt ra các mục tiêu cụ thể như:

–  Khống chế tỷ lệ nhiễm HIV trong cộng đồng dân cư dưới 0,3%;

–  Tăng tỷ lệ hiểu biết đầy đủ về HIV/AIDS trong độ tuổi 15 – 49 lên 90% vào năm 2020;

– Giảm số ca nhiễm mới HIV do lây truyền HIV qua đường tình dục và nghiện chích ma túy vào năm 2015 và 80% vào năm 2020;

– Xóa bỏ hoàn toàn lây truyền HIV từ mẹ sang con vào năm 2015 và giảm 50% số ca tử vong ở bà mẹ bị nhiễm HIV/AIDS vào năm 2015;

– 90% người nhiễm HIV/AIDS được điều trị ARV vào năm 2020;

– Xóa bỏ tình trạng kỳ thị và phân biệt đối xử với HIV/AIDS vào năm 2020.

Anh Thượng Văn Chiêu đang cho bệnh nhân ăn
Chủ đề của Ngày thế giới phòng chống HIV/AIDS 01/12/2011 là “Hướng tới mục tiêu không” (Getting to Zero), trong đó có 3 mục tiêu: Không còn người nhiễm mới HIV; không còn người tử vong do AIDS và không còn kỳ thị, phân biệt đối xử liên quan đến HIV/AIDS. Mục tiêu 3 không ở trên rất thiết thực và nếu đạt được thì có thế coi đây là một thành công vĩ đại nhất trong lĩnh vực phòng chống HIV/AIDS của những năm đầu của thế kỷ 21. Muốn làm được điều này bạn, tôi và mọi người hãy chung tay ngay hôm nay và nhắc nhở mọi người tránh MA TUÝ-MẠI DÂM…?

  Anh Thượng Văn Chiêu đang chở bệnh nhân đi nhận thuốc

Sỹ Hoàng

(Trung tâm truyền thông giáo dục sức khoẻ- Sở y tế Bình Dương; bài viết này có sử dụng, một số thông tin Cục phòng chống HIV/AIDS- Bộ y tế)

 

Thẻ:

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: