RSS

Những trang nhật ký cuộc đời

19 Nov
 “Những trang nhật ký cuộc đời” của Thuỳ Trang  một người con gái còn rất trẻ chẵng may bị nhiễm HIV và là người đầu tiên xây dựng nên nhóm Tự lục “Vì Ngày Mai”  đã chia sẻ cùng chúng tôi.
Xin được nói thêm Thuỳ Trang bị lây nhiễm từ chồng và hiện chồng cô đã bỏ đi biệt xứ khi hay tin bản thân mình bị nhiễm HIV.
 Qua những gì ghi lại chúng tôi chỉ thấy cánh cửa  rộng mở tha thiết mời gọi chồng quay về mặc dầu chị là nạn nhân và hoàn cảnh của chị khá bi đát…
Và nay “con tim đã vui trở lại” khi chị được tiếp cận các dịch vụ chăm sóc đầy hơi ấm tình người….
Xin cảm ơn Thuỳ Trang tác giả của những trang nhật ký đã cho thấy chị nay đã tìm lại nụ cười qua bao đau thương và bất hạnh.
1.Cánh cửa vẫn rộng mở
( Đề tựa 1. và 2.  chúng tôi xin tạm đặt )
ngày… tháng… năm….
Anh ơi ! Sao anh không nghe điện thoại em gọi vậy, em có lổi gì làm anh giận hay sao, ngày em nhập viện cho đến ngày em ra viện, anh hứa với mẹ con em sẽ về thăm, nhưng thời gian đã trôi qua hơn ba tháng, em mòn mỏi chờ đợi, anh vẫn bặc vô âm tín  không một lần điện thoại hỏi thăm, em buồn và nhớ anh nhiều lắm, đứa con trong bụng em ngày một lớn dần và sắp chào đời, anh ở đâu hãy về với mẹ con em …thằng cu nó cứ suốt ngày gọi điện cho ba nhưng không được, anh đã đổi số rồi, em đành phải nói với con là anh rất bận, từ khi nhận được kết quả dương tính, em chết lặng người, rồi chỉ biết khóc thôi, nhưng đấy là số phận em nào giận hờn hay trách gì anh, giờ đây bao nổi cay đắng ập đến em xót xa lòng, đứa con em đang mang trong bụng sắp chào đời, em cần có anh chia sẻ biết bao, gần sinh rồi mà em vẫn chưa có tiền sắm tả, em chạy vạy xin đồ củ về cho con, xoa bụng rồi nước mắt chảy dài, em nhớ anh và đang cô đơn biết mấy, anh hãy về đi, con của chúng ta cần có bố, em cần có anh, anh biết không, ngày anh đi em vẩn vui cười đưa tiễn, giờ đây em khóc thầm vì nhớ anh, thương xót cho con không có bố, em chẳng còn như ngày xưa rạng rỡ nụ cười trên môi nữa, em bắt đầu ít nói và trầm lặng dần, em chẳng biết chia sẻ cùng ai, anh biết đó từ ngày lấy nhau, em luôn làm tròn bổn phận của một người vợ và người mẹ, một người dâu hiền, em nào có thói hư tật xấu gì, sao anh lại quay lưng đi biệt như vậy, em sắp đến ngày sinh thì bị ba mắng và đuổi ra khỏi nhà, em đau, đau trong lòng anh có hiểu không, những người thân nhất của em, dè dặt và xa lánh không ai chia sẻ và thông cảm với em, lúc đi sinh em âm thầm một thân một mình đến viện, cũng chỉ vỏn vẹn trong tay 1triệu ba trăm ngàn, 9h tối em sinh thì 10h sáng em xuất viện , biết nguy hiểm nhưng em không còn tiền.  Về đến nhà thuê, không phải căn nhà ngày xưa chúng mình ở, nó chật hẹp hơn nhiều, nhưng em vẫn thấy trống trải và cô đơn, bế con trên tay nhưng nước mắt lưng tròng, một thân một mình lúc sinh nở, về đến nhà em đói bụng đành để con nằm đấy và đi chế mì tôm ăn, ngày gần sinh em chuẩn bị được 2 thùng mì tôm và 4 lon sữa bột cho con gái, 2 ngày em đã phải giặt giũ và nấu ăn, không 1 ai giúp đở cho đến con được 1 tháng tuổi , em bế về nhà ngoại hơn 70km , xin ông ngoại cho ở nhờ , sức khỏe em yếu dần , và em ngã bệnh , bụng em căng cứng lên nhưng không phải mang thai, khi nghe bác sỉ thông báo em bị xơ gan giai đoạn cuối em ùa khóc , em ấm ức nức nở ngẹn ngào , nghỉ đến con 2 đứa còn quá nhỏ , giờ em nằm xuống ai lo cho 2 đứa nó hả anh ? nhà ông bà nội cũng khổ , ông ngoại không còn khả năng làm việc , chúng nó biết nương tựa vào ai , trong tiềm thức em như muốn trổi dậy lòng nhiệt huyết , em phải cố gắng lên , em vừa làm mẹ gánh luôn vai trò người bố , em may mắn gặp được thầy thuốc nam chữa khỏi bệnh gan , nhung lại tốn ít tiền , cuộc sống lay lắc em phải bán đi chiếc xe phương tiện đi lại duy nhất , anh có biết không em đã đưa con gái về gởi ông bà nội rồi , lý trí em giờ không còn sáng suốt nữa , em hành động theo cảm tính mà thôi , gìơ xa con em thấy nhớ , anh biết không con gái chúng ta vừa tròn 1 tuổi, làm mẹ như em tệ lắm phải không , em không có đủ tiền để gọi 1 cuộc điện thoại ra để mừng con tròn tuổi , em bị ông ba nội mắng cho . chỉ mới thế mà em thấy chua xót rồi vậy mà anh đi biệt ngần ấy ngày tháng em sống trong bóng tối là ngần ấy ngày anh bỏ mẹ con em ra đi. Hãy về với mẹ con em anh nhé !
                   Thuỳ Trang
2.Hơi ấm tình thương  
         ngày… tháng… năm….
Thời gian trôi qua nhanh thật,  cái buổi đầu bở ngỡ đến với những anh chị trong nhóm chăm sóc. Em mặc cảm, rụt rè và không có một chút niềm tin nào cả, chắc có lẽ ngần ấy thời gian sồng chung với H em chưa cảm nhận được sự an ủi nào lớn hơn thế. Có thể em sẽ gọi tên các anh chị, trước là qua những dòng chữ ngày gởi tới các anh chị lời cảm ơn chân thành .
Anh…. ! Riêng anh, em cảm ơn anh thật nhiều, anh đã động viên an ủi, chia sẽ và gần gũi với em trong những tháng ngày tăm tối nhất, trước khi gặp anh và các chị trong nhóm, kể từ ngày em biết mình có H em chưa hề nở nụ cười , vậy mà giờ đây chính anh mang lại ánh sáng và hy vọng đầu tiên cho em kể từ cái ngày bóng tối như bao trùm kín cả cuộc đời, giờ em cười nói, em bây giờ như bước sang trang mới của cuộc đời, kể anh nghe, hôm …tối ngày chủ nhật trong buổi truyền thông cho sinh viên ở nhà chị Tâm, các anh chị đã sắp sếp chương trình và tiết mục tạo cho em cỡi mở lòng mình và được chia sẻ rất nhiều, em thấy mình trong đêm ấy như không còn xấu hổ nữa, những ngọn lửa những tấm lòng và những trái tim đầy nhiệt huyết, với lời nói run run em chia sẻ lòng mình bổng dưng có một bạn chạy đến dang tay ra và ôm lấy em, em như bật khóc vì hạnh phúc những gặp mắt nhìn em, như muốn gởi đến em lời chia sẻ, không phải là những ánh mắt dèm pha, trong cái không gian chật hẹp ấy em như xua tan đi bao nổi niềm chất chứa trong lòng. Hơi ấm tình thương như len lỏi xuyên suốt quanh em, sau bao tháng ngày vơi đầy nước mắt,  em đã nở nụ cười đầu tiên, ngước mắt nhìn thẳng vào mọi người và nói lên tiếng nói lòng mình, luống cuống trong lời nói nhưng em như muốn được cảm ơn tất cả ! cảm ơn các bạn !
Sau buổi tối truyền thông hôm ấy chia tay ra về mà lòng vẫn đầy tiếc nuối không khí đầm ấm đêm hôm ấy, dù đã lâu lắm rồi nhưng giờ vẫn cứ ấm mãi trong em …..
              Thuỳ Trang             (bangtamdn2002@yahoo.com)
 

Thẻ: , ,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: