RSS

Nhóm Tiếng Vọng – Hiệp sĩ AIDS

19 Mar

Đó là biệt danh mà mọi người đặt cho chị Nguyễn Thị Vinh – trưởng nhóm thiện nguyện Tiếng Vọng (TP HCM). Nhiều người thân còn gọi chị là Vinh “Siđa”, vì công việc của chị là tắm rửa, dọn dẹp vệ sinh, cho uống thuốc, đi mướn nhà, kiếm việc làm, thậm chí mai táng cho các bệnh nhân AIDS.

Gần 3 năm qua, chị và 30 đội viên tình nguyện trong nhóm Tiếng Vọng, do chị sáng lập, đã chăm sóc gần 300 bệnh nhân AIDS cô đơn, không nơi nương tựa. Không ít bệnh nhân bị người thân bỏ rơi, lợi dụng lúc người bệnh đang ngủ hoặc quá yếu, không còn khả năng kháng cự để chở đến một nơi xa xôi, bỏ mặc không cần biết sống chết. Có những người vợ, người chồng còn đóng giả là người qua đường “thấy tội nên làm phúc chở giùm” đến chỗ tình nguyện viên.

Chị Vinh kể trường hợp như D., 15 tuổi, nhà ở quận 5 bị nhiễm HIV do dùng chung kim tiêm ma tuý với nhóm bạn, đã phải nằm ngoài hành lang nhà mình cả tuần mặc nắng mưa. Suốt một tháng, ngày nào chị cũng đến đút cháo, lau người lau mặt cho D., hướng dẫn người nhà cách phòng chống lây nhiễm, bố D. mới để em được vào nhà. Chị Vinh cho rằng: “Đôi khi người bệnh không chết vì AIDS mà chết vì sự tàn nhẫn của thân nhân họ”.

Có những ngày mà công việc mở màn của chị là đi xin một chiếc… quan tài. “Đa số bệnh nhân AIDS chết trong cảnh nghèo túng và cô độc. Nếu còn người nhà thì họ cũng đã kiệt quệ về tài chính sau nhiều năm nuôi bệnh nên nhiều khi một chiếc quan tài cũng trở thành xa xỉ”, chị Vinh tâm sự.

Suốt những năm là nữ sinh trung học, mùa hè nào chị Vinh cũng cùng đoàn công tác xã hội của trường, của địa phương đi cứu trợ lũ lụt miền trung, phát thuốc cho đồng bào dân tộc ở Tây Nguyên. Năm 1997, chị là một trong những tình nguyện viên đầu tiên trong chương trình “Giúp đỡ các bệnh nhân AIDS” của nhà thờ dòng Chúa cứu thế.

Bác sĩ Nguyễn Đăng Phấn, Bệnh viện Bình Dân, giảng viên y tế của phong trào thiện nguyện, cho biết sáu năm qua hàng nghìn tình nguyện viên đã qua lớp đào tạo nhưng những người còn gắn bó với công việc như chị Vinh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thực tế, tại TP HCM mỗi năm có trên dưới 1.000 bệnh nhân AIDS không nhận được những chăm sóc tối thiểu chỉ vì đa số họ thuộc tầng lớp nghèo nhất trong xã hội, trong khi các cơ sở từ thiện không đủ chỗ tiếp nhận. “Nếu không có những đội viên tình nguyện giàu tâm huyết như chị Vinh, bộ mặt xã hội sẽ không thể khang trang, đẹp đẽ như chúng ta đang thấy. Hàng nghìn con người sẽ phải chết oan vì không thể chờ đến khi thuốc trị bệnh AIDS đến với mình”.

Khác với các nhóm tình nguyện khác, Tiếng Vọng có một phần ba là bệnh nhân AIDS và người từng nghiện ma tuý. Nhiều phụ huynh đã tín nhiệm xem đây là “trường cai nghiện bằng thực tiễn” để gửi gắm con em mình. Cứ mỗi chiều thứ bảy hàng tuần, họ lại tập trung về 204/19 Cách Mạng Tháng Tám, phường 5, quận Tân Bình cùng nhau đi chăm sóc các bệnh nhân khác. Tiếng Vọng cũng là nơi đầu tiên áp dụng mô hình “bệnh nhân AIDS giúp đỡ bệnh nhân AIDS”. Người bệnh công khai tình trạng của mình, được đối xử bình đẳng và làm việc như những thành viên khác. Mô hình hoạt động của nhóm đã được UNICEF ghi nhận là bước tiến mới trong nỗ lực giúp đỡ bệnh nhân AIDS và được đề nghị là điển hình để nhân rộng tại các quốc gia khác.

(Theo Tuổi Trẻ)

 

 

Thẻ:

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: