RSS

” Đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng”

18 Jan

Khi mua một loại thuốc, hay bất cứ một sản phẫm nào để tiêu dùng hoặc sử dụng. Thường thì trên bao bì, trên toa hoặc trong  sách hướng dẫn đều ghi chú: “Đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng”. Con người quả thật đã hết sức cẩn thận.

Khi Tạo hóa  tạo  nên con người,  cũng đã làm y như vậy ! Ghi chú và  hướng dẫn sử dụng nầy rất dễ nhận ra, nhưng thường con người không mấy khi để ý,  nên không nhìn thấy và hậu quả là lắm người đã không biết cách sử  dụng con người của mình đúng theo ý đồ của Tạo hóa  khi dựng nên. Do đó trong cuộc sống,  đã xảy ra không  biết bao nhiêu điều oái oăm khủng khiếp từ trong gia đình và ra đến ngoài  xã  hội.

Chắc có người sẽ la lên rằng , tôi đã sử dụng con người của tôi quá nửa hoặc gần hết cuộc đời , mà tôi chẳng bao giờ nhìn thấy câu ghi chú và lời dặn dò ấy ở đâu cả! Mọi người sinh ra đều trần truồng, hoàn toàn không có mảnh giấy nào đính kèm.

Xin cảm ơn các bạn.

Khi Tạo hóa tạo nên con người, đã ban cho con người một Đặc ân, và con người đã khác hẳn loài vật là nhờ Đặc ân đó. Đó chính là Lý trí. Cho nên Tạo hóa chẵng phải dư thừa kèm theo một tờ giấy với nhiều ghi chú dài dòng.

Vậy xin mời bạn cùng tôi dùng Lý trí để nhận biết những hướng dẫn sử dụng trên một số bộ phận tiêu biểu trong con người chúng ta.

Chúng ta có hai con mắt, nhưng chỉ với một chức năng là để nhìn. Hai lỗ tai, nhưng cũng chĩ có một chức năng là  nghe. Hai lỗ mũi, nhưng cũng chĩ có một chức năng là để thở. Nhưng chúng ta chỉ có một cái miệng  mà lại có quá nhiều chức năng, nào là: Ăn, uống, nói, cười, khóc, la , ré, nguyền rủa, hát hò… Nhiều khi mệt quá phải thở giúp cái mũi, lại còn dùng để ái ân mặn nồng nữa chứ!

Nếu giã sử, cứ một chức năng của cái miệng không thôi, phải cần có đôi có cặp giống như mắt, mũi, tai . Thì trên khuôn mặt con người chí ít cũng cần phải có 20 cái miệng. Quả thật hết sức rắc rối. Tạo hóa không làm như vậy vì muốn nói với chúng ta một điều khi sử dụng những bộ phận trên: Tai phải lắng nghe thật rõ, 10 lần 2 . Mắt phải nhìn cho tường tận, 10 lần 2 .Mũi phải thở thật sâu,10 lần 2 . Xong khối óc mới đủ tỉnh táo để phân định, con tim trở lại nhịp đập bình thường rồi mới được phán xét và cuối cùng cái miệng mới được nói ra, có khi còn phải thận trọng uốn lưỡi đến bảy lần .

Tôi xin hỏi các bạn trong khía cạnh của một căn bệnh mà thôi , bạn đã biết gì về HIV/AIDS. Và bạn đã biết như thế nào? Và bạn đã suy nghĩ như thế nào về căn bệnh nầy? Đã bao lần bạn rùng mình kinh tởm khi nghe nói đến AIDS và hình dung ra người nhễm HIV, và bạn cho họ là loại người nào?. Đã bao giờ bạn thấy cảnh khốn cùng của người nhiễm H, khi họ bị các bạn và chính những người thân của họ xúc phạm, cô lập, bị xa lánh, bị đẫy ra khỏi cuộc sống bình thường trong gia đình, nhà trường và xã hội , đến nổi không còn một nơi nào để bám víu, nương tựa và hy vọng. Họ đành phải sống những ngày cuối đời trong cô đơn cùng cực và tuyệt vọng cùng với sự đau đớn về thể xác và tâm hồn do bệnh tật hành hạ và sự ghê tởm, khinh ghét của mọi người .

Có bao giờ bạn lắng nghe hay chia sẻ nổi niềm tâm sự, an ủi họ, khi họ mong chỉ cần có được một người ở bên, trong cơn đau đớn cùng cực hay lúc thoi thóp sắp lìa đời. Bạn có biết đã có rất nhiều người mắc AIDS, khi lìa đời đám tang của họ không có lấy một người thăm viếng hoặc tiễn đưa , không  có lấy một tiếng khóc thương, không có một ai mang vành khăn tang, không có lấy giọt nước mắt nhỏ rơi. Trong khi đó có người cuộc sống chẵng ra gì nhưng khi chết đám tang của họ hết sức ồn ào và tốn kém.

Họ cũng mang một kiếp người như chúng ta, sao họ lại phải chịu những bất công vì lòng ích kỷ hẹp hòi của con  người như vậy, họ không đáng chịu những sự như vậy. Họ chỉ mang một căn bệnh như bao căn bệnh khác.

Có thể bạn đã từng ngồi chung với họ trong  một tiệc cưới, đã cùng uống chung với họ một ly cà phê, hút chung một điếu thuốc, ở chung với họ trong một căn nhà. Vậy họ là ai , chính là những người mà bạn thường hay tiếp xúc hằng ngày, bởi vì chúng ta chưa bao giờ đi xét nghiệm mà có nhiễm rồi cũng phải cố giấu đi, vì dại mà nói ra sẽ bị cô lập ngay, sẽ phải đón nhận bao nhiêu sự kỳ thị và phân biệt đối xữ của con người.

Phải chăng chúng ta đã trát phấn tô son lên lòng nhân ái của mình , để mọi người tưởng rằng lòng nhân từ của chúng ta vẫn còn đó ,trong khi thực sự nó đã hóa đá  từ lâu . HIV chỉ làm suy giãm hệ miễm dịch khi con người mắc phải chứ không làm suy gảm trí tuệ, phẫm giá hay nhân cách và vị trí làm người của họ.

Tất cả những hậu quả trên là do chúng ta không biết sữ dụng con người của mình, là do lúc cái đầu chưa nạp đủ dữ liệu đã kiễm chứng của mắt và tai, cứ căn cứ vào những định kiến sai lầm sẵn có , những lối mòn lệch lạc trong não trạng, rồi lập tức ra lệnh cho con tim hành động và không bao giờ biết hậu quả việc mình làm sẽ như thế nào.  Ta  có mắt mà như như mù,  có  tai  mà  như điếc đặc,  bởi  vì   chúng    ta xữ dụng cái miệng quá nhiều . Nói, nghĩ và hành động quá khác thường, quá rùng rợn, quá kinh khũng về một căn bệnh làm cho mọi người khiếp sợ, hoang mang, nhưng thực chất mắt chúng ta chưa thấy, tai chúng ta chưa nghe, chúng ta  hoàn toàn chưa trải nghiệm. Trong khi  sự thực không phải là như vậy. Đó là do lý trí và lòng thương người của chúng ta đã bị liệt kháng vì virus HIV.

Nếu bạn thử đặt mình vào nổi đau của người có H, bạn sẻ thấm thía nỗi đau của họ đến chừng nào ! Họ cũng chỉ là những người bất hạnh mà ta đã từng gặp và đã từng  giúp đở. Họ không đáng phải chịu những sự đối xữ quá tàn nhẫn như vậy . Họ cũng cần được sự cảm thông chia xẻ, Họ rất cần để có thể lấy lại thăng bằng trước bệnh tật và trước bao nhiêu là mất mát và cái chết hằng ngày đe dọa. Một khi được chia sớt nổi đau, có  niềm tin và chổ dựa , họ sẻ không có những hành động tiêu cực gây tổn thương cho bản thân, gia đình và cộng đồng. và họ sẻ trở nên những người biết sữ dụng cuộc đời của mình một cách có ích nhất cho mọi người, cho dù cuộc sống của họ còn lại thật ngắn ngủi.

Hãy tự suy nghĩ về cách hành xữ của chúng ta đối với những người có H. Phải biết sửa sai những việc đã làm khi còn có thể. Phải thay đổi cái nhìn và những định kiến cố hữu đối với người có H,  bằng sự cảm thông , khoan dung nhân ái trong tình đồng  loại..

“Hãy luôn đặt ta vào vị trí của người khác, để biết rằng ta đau thì người khác cũng đau”.

“Khi người được Hạnh phúc thì chính là lúc chúng ta tìm thấy niềm vui”.

Và cuối cùng xin “ Hãy đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng”.trên rất nhiều bộ phận trong cơ thể chúng ta.

Chào thân ái!

Paul Trần văn Minh

GX An Hải Đà Nẵng

 

 

Thẻ: , ,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: