RSS

Category Archives: Tôi & HIV

Đây là những câu chuyện sưu tầm, kể về những mảnh đời không may đã nhiễm HIV. Và đây cũng chính là những câu chuyện có thật mà những người trong cuộc gặp phải.
Thông qua những câu chuyện này, mong mọi người hiểu và giúp đỡ những người không may nhiễm căn bệnh thế kỷ này và cùng chung tay với cộng đồng giúp đỡ những người nhiễm HIV, xây dựng một cộng đồng không HIV, một cuộc sống “an toàn hơn”.
Hãy cùng nhau phòng, chống HIV/AIDS

Bức thư gửi Ba

Ai cũng viết thư cho người đang sống , người đang quan tâm chăm sóc mình còn con thì…

Con trở lại trường sau 3 ngày nghỉ học chịu tang cha. Buổi trở lại trường đầu tiên nghe tiếng trống tan trường con vội xếp vở vào cặp rồi như thường lệ đứng trước cổng trường để đợi… tuổi thơ làm con mong vào những điều kỳ diệu, mong nỗi bất hạnh đều không phải sự thật nhưng đến quá trưa nhìn lại sân trường vắng lặng và trước cổng trường chỉ còn mình con đứng đợi… con bang hoàng nhận ra rằng con đã mất cha thật rồi và từ đây cha không còn đến trường để đón con được nữa. Hai hang nước mắt bỗng chảy dài, nắng buổi trưa rọi xuống đường hình đứa con gái lủi thủi đi về mà long hụt hẫng, xót xa.

Cha chỉ đau trong một thời gian ngắn rồi bất ngờ bỏ chúng con với mẹ mà đi, lúc đó con mới 11 tuổi. Nỗi mất mát đó quá lớnvà quá sớm. 100 ngày cha mất mẹ bảo thôi từ nay dừng cúng cơm mà thay vào đó luôn thắp nhang cho cha. Mẹ cũng muốn nỗi đau lắng xuống để chúng con tập trung học hành nhưng mỗi bữa ngồi vào mâm cơm chúng con lại đặt một bát cơm, một đôi đũa cùng thức ăn cha thích nơi mà cha vẫn ngồi trong mâm cơm. Biến cố đau đớn ấy đã đem lại bao mất mát và càng khôn lớn con càng thấm thía đó là những thiếu thốn không gì bù đắp nổi.

Cuộc sống mỗi lúc một khó khăn, bấp bênh vô cùng. Đôi vai mỏng manh của mẹ như oằn xuống trước gánh nặng của gia đình quá lớn, giữa ngày còn cha và ngày  mất cha dường như là 2 thế giới khác biệt.

Cha đâu biết được sự vô tâm lạnh lẽo của những người thân sau đó nữa. Cha mất, mẹ phải đối mặt với tất cả. quả thực căn bệnh HIV/ AIDS nó là quá xa vời với suy nghĩ của làng xóm và của những người thân trong nhà. Cha biết không người ta nói xấu, người ta xúc phạm, mỉa mai, xa lánh mẹ con con nhiều lắm. Chúng con buồn nhiều và bực tức trong lòng lắm và thường nghĩ có cha ở đây xem, họ sẽ phải nín nặng vì tiếng nẹt của cha. Tiếng cha mạnh và đầy uy quyền. Nhưng con có  biết đâu nỗi buồn của con thấm gì so với những giọt nước mắt thấm ướt gối hằng đêm của mẹ chứ. Những khi người ta bắt nạt chúng con mẹ bảo đừng sợ có mẹ rồi, mẹ sẽ thay cha đánh đòn chúng. Và rồi những năm tháng sau này quả thật chúng con cảm nhận rằng mình thật sự có cả cha và mẹ. Mẹ lúc dịu dàng ân cần dạy bảo, lúc thật nghiêm khắc đánh đòn, sữa chữa những lỗi sai trái của chúng con. Mẹ đánh đòn xong sau đó mẹ lại ôm chúng con vào lòng xót xa trong tiếng nấc. Lúc cha mới mất, chúng con còn nhỏ dại, nhiều lúc không vâng lời mẹ làm mẹ buồn nhiều vô tình con đã làm nỗi đau trong mẹ khó lành và thêm sâu. Lớn dần chúng con hiểu được rằng mẹ không phải chỉ sống với chúng con mà mẹ đang phải sống chung với con rồng HIV hung ác luôn làm mẹ ốm mệt và tấn công cấu xé các chiến binh bạch cầu trong máu mẹ làm mẹ mỗi ngày thêm yếu đi. Rồi có thể một ngày nào đó mẹ sẽ rời xa chúng con theo cha mà đi mãi mãi. Không, con sợ lắm, con chỉ mong luôn luôn được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ. Con vẫn thầm mong có phương thuốc nào đó trị được con rồng đáng ghét đó, loại nó ra khỏi mẹ thì mẹ vẫn đi làm, chạy chợ rồi lo việc đồng áng, nhà cửa, chăm lo cho chúng con học hành.

Rồi thật vui, khi mẹ gặp những người cùng cảnh ngộ như mẹ, họ tới cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn đớn đau với mẹ. mẹ dần vui hơn rất nhiều, mẹ thoải mái tinh thần bớt u buồn quá khứ. Thế rồi một Câu lạc bộ được sáng lập nên do mẹ đi đầu trong việc chia sẻ kinh nghiệm về phòng tránh lây truyền cho những người xung quanh. Cùng những hiểu biết và trải nghiệm thực tế, mẹ đã giúp được nhiều người có cái nhìn lạc quan, yêu đời, yêu cuộc sống hơn và cảm thấy cuộc đời còn nhiều ý nghĩa.

Con thầm tự hào về mẹ, mẹ con rất mạnh mẽ đã vượt qua sự đau xót cả về thể xác lẫn tinh thần vượt lên tất cả những khó khăn, thiếu thốn trong đời sống. mẹ vừa phải lo kinh tế gia đình, chật vật kiếm từng đồng cho chúng con ăn học được bằng bạn bè, vừa phải đối diện với bệnh tật và những tổn thương trong lòng, thục sự là những điều không nên xảy ra cho những phụ nữ yếu đuối phải không cha. Bao năm mất cha là bấy nhiêu năm chúng con ngậm ngùi, xót xa khi nhớ về cha vì thế khi nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ mất cha, lòng con thật chua xót, day dứt. Những đứa con còn cha thật là niềm hạnh phúc, con không còn cha là một nỗi bất hạnh lớn.

Nhưng thay vào đó là một người cha tóc dài đã bù đắp cho chúng con tất cả. người cha tóc dài mà lòng con ngưỡng phục và luôn thầm hứa dù sau này có đi xa cũng sẽ thường xuyên trở về thăm và trao lại sự yêu thương mà người  cha ấy đã dành cho mình.

Bạn bè thường khuyên con hãy nhớ về những điều vui để lòng mình thanh thản, nhiều quan trọng nhưng con thấy cũng chính trong nỗi bất hạnh nếu biết nhận ra một điều quan trọng trong suy nghĩ  và theo đuổi nó thì không nên quên phải không cha. Hạnh phúc và niềm vui của mẹ con sẽ mãi là điều mà chúng con theo đuổi. Mẹ con xứng đáng là: “ Người cha tóc dài tuyệt vời nhất” cha nhỉ.

Thế giới vật chất đã không cho phép con gửi bức thư này đến với cha, nhưng con tin rằng trong tình phụ tử cha vẫn đọc được lòng con cũng như những đau đơn mà mẹ phải trải qua cùng những niềm vui đang thêm lên mỗi ngày trong mẹ. Những ngày mất cha sau này sẽ là những “ngày có cha tóc dài” sẽ không còn khó khăn mệt nhọc và  những giọt nước mắt sẽ có những món quà vô giá, những nụ cười hạnh phúc.

Cha à, mọi điều con đã kể cho cha nghe rồi. Chắc là cha cũng đang rất vui và tự hào về mẹ con phải không cha? Người cha tóc dài sẽ mãi ở trong chúng con và không bao giờ rời xa chúng con.

                                                                                      Con gái cha

                                                                                   OVC Thái Bình

 
Leave a comment

Posted by on 11.05.2012 in Tôi & HIV

 

Thẻ:

Người con gái nhiễm HIV nuôi mẹ già ung thư

Dù đang mang trong người căn bệnh thế kỷ do chồng lây sang, dù cuộc sống mong manh như ngọn đèn trước gió, nhưng chị Nguyễn Thị Như Mai (30 tuổi, trú tại thôn Phú Hiệp 3, xã Hòa Hiệp Trung, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên) vẫn phải lặn lội mưu sinh giữa đời thường để nuôi mẹ già 66 tuổi bị ung thư và cô con gái đang tuổi ăn học…

Bước ngoặt cuộc đời…

Nguyễn Thị Như Mai là cô con gái út duy nhất trong một đại gia đình nghèo gồm 4 anh em. Cha mất sớm, một mình mẹ (bà Trần Thị Nhẫn) phải bươn chải đủ nghề từ làm ruộng, thu lượm ve chai đến phụ hồ để nuôi bầy con đói ăn khát uống.

Do hoàn cảnh quá khó khăn nên lần lượt các anh của Mai phải nghỉ học đi làm thêm, đỡ đần cho mẹ. Riêng Mai không cam chịu nghịch cảnh, luôn có gắng tranh thủ ngày đi học, tối làm thêm để không tụt hậu so với các bạn.

Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, Mai dự định thi vào ngành Sư phạm để thỏa ước mơ làm cô giáo. Tuy nhiên dự định ấy nhanh chóng tan biến bởi thời điểm ấy mẹ chị bị bệnh nặng. Là con gái duy nhất trong nhà, Mai ở nhà để chăm sóc mẹ.

  Chị Mai phải lăn lộn mưu sinh để nuôi mẹ già bị ung thư và con gái

Sau khi sức khỏe mẹ dần ổn định, Mai xin vào làm phụ hồ tại công trình văn hóa xã Hòa Hiệp Trung. Tại đây Mai đã gặp gỡ, làm quen với anh Nguyễn Trọng Khánh (SN 1981), là phụ hồ dân gốc An Nhơn, Bình Định. Định mệnh đời Mai cũng rẽ ngang từ đây.

Năm 2003, Mai và Khánh kết duyên trong niềm hân hoan lẫn những lời chúc tụng của hai bên gia đình và bà con lối xóm. Năm 2004, bé Nguyễn Thị Ngọc Bích ra đời càng làm cho hạnh phúc gia đình chị thêm viêm mãn.

Dù hai vợ chồng cật lực làm việc, cuộc sống vẫn cứ thiếu trước hụt sau. Cuối năm 2004, Khánh theo đám bạn vào TP.HCM làm phụ hồ.

Tháng 2/2006, Khánh trở về nhà trong trạng thái rối bời, sức khỏe suy kiệt, thuốc thang gì chữa cũng không hết. Mai giục chồng đi Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định chữa bệnh nhưng anh nhất quyết không nghe.

Hơn 1 tháng sau, Khánh chết. Sau đám tang, trong một lần lục lại đồ đạc của Khánh, Mai tìm thấy một tờ giấy nhỏ trong túi quần của chồng. Khi nhìn thấy những dòng chữ đầu tiên, cô choáng váng muốn té xỉu khi biết chồng mình mắc phải căn bệnh không có thuốc chữa HIV/AIDS.

Cô tức tốc đạp xe đến bệnh viện để xét nghiệm. Kết quả cho ra dương tính, Mai bắt đầu suy sụp. Còn bà Nhẫn khi biết tin cũng ngất lên ngất xuống mấy hồi.

Hai thân bệnh nương tựa vào nhau

Phải gần hai tháng sau cái chết của chồng (tháng 9/2006) lấy lại tinh thần, Mai mới bước chân ra khỏi nhà. Công việc đầu tiên của chị là đưa bé Bích đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Yên xét nghiệm. Chị và mẹ vui mừng khôn xiết khi biết bé Bích đã thoát “án tử”.

Từ đó Mai cố gắng sống vui sống, bỏ ngoài tai những lời thị phi.

Không chỉ phụ giúp mẹ làm việc nhà, Mai còn tham gia sinh hoạt tại các nhóm đồng đẳng, các buổi tuyên truyền phòng tránh HIV/AIDS và kể lại câu chuyện của chính mình. “Bản thân tôi đã từng bị sốc khi nghe tin mình bị bệnh… nên tôi hiểu tâm trạng “không thiết sống” hay “sẵn sàng trả thù đời” do bị kì thị của những người cùng cảnh ngộ”.

Vào một buổi chiều đầu năm 2010, trong lúc đi thu nhặt ve chai, bà Nhẫn bất ngờ ngã qụy, bất tỉnh. Sau khi nhập viện, bà mới biết ngoài các căn bệnh lâu nay bà còn bị ung thư vú. Trong thời gian này, thẻ bảo hiểm y tế của bà lại hết hạn nên gia đình buộc phải thanh toán mọi chi phí phẫu thuật.

Để có tiền chữa trị cho mẹ, Mai phải chạy vạy ngược xuôi để vay tiền. Sau nhiều lần phẫu thuật, các bác sĩ Bệnh viện Ung bướu TP. Hồ Chí Minh đã cắt bỏ vú bên phải và nạo hạch của bà, nên hiện khỏe bà ngày càng suy yếu. Cánh tay phải gần như tê liệt, bà không còn có thể cử động như trước nên chẳng thể làm được việc gì.

Từ đây, việc mưu sinh đều dồn vào một tay Mai. Hàng ngày chị thay mẹ đi mót ve chai để có tiền duy trì cuộc sống ngày hai bữa. Dù bác sĩ khuyên “có làm thì nên làm một buổi”, nhưng nhiều khi chị vẫn phải giả tảng quên đi bởi “nếu không làm, cuộc sống càng chật vật”.

 Theo phunutoday.vn

 

Thẻ:

Bé mồ côi 9 tuổi nhiễm HIV mơ làm bác sĩ

é Đỗ Thị Trà My 9 tuổi (trú thôn 67, xã Hợp Lý, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa) mắc phải căn bệnh HIV từ bố mẹ của mình, đang từng ngày đấu tranh với căn bệnh đang lấy dần, lấy mòn sự sống của em. Hiện em đang sống cùng với bà nội trong hoàn cảnh rất khó khăn.

Đi học về, Trà My vo gạo nấu cơm. Ảnh: Văn Định.

Mẹ bé My chỉ biết mình bị nhiễm căn bệnh thế kỷ HIV khi trở dạ sinh đứa con gái thứ hai. Vào bệnh viện địa phương, bác sĩ khi ấy sợ không dám đỡ đẻ, phải đưa lên tuyến trên. Cả gia đình nội ngoại như nghe tin sét đánh khi biết tin cả gia đình bé My đều nhiễm căn bệnh quái ác này.

Và cứ thế, căn bệnh ấy đã lần lượt cướp đi sinh mạng của những con người bất hạnh khi tháng 4/2006 bố bé Lan mất, cuối năm đó đến lượt đứa em út, và năm 2007 là mẹ bé. Đến bây giờ bà Tới – bà nội bé My – cũng không biết rõ nguyên nhân lây HIV của các con cháu bà là từ đâu.

Ông Trịnh Văn Năm, trưởng xóm 67, kể: “Khi Trà My 4 tuổi, vì sợ bị mang bệnh vào người nên không ai dám nuôi cháu (kể cả bà nội), gửi vào trại trẻ mồ côi nhưng trại không nhận vì bé nhiễm HIV. Sau đó bé được đưa về xã, xã lại chuyển về thôn để chăm lo. Lúc ấy gia đình nào cũng túng thiếu, người cho bát gạo, người cho mớ rau, con cá nuôi cháu. Vì dân trí còn chưa cao nên nhiều người vẫn xa lánh, vì sợ bị lây nên không dám cho con cái chơi cùng”.

Ông, bà anh em bên ngoại cũng không ai dám gần, họa chăng Tết đến cho cháu được bộ quần áo. Về sau, được sự động viên của cán bộ xã, y tế, bà nội đã đứng ra nhận nuôi cháu trở lại. Cứ thế Trà My chỉ còn có bà nội và con gấu bông là bạn thân duy nhất. Họ bấu víu nhau sống trong căn nhà nhỏ hút sâu phía sau chân đồi trong sự đói khổ, mà bà Tới thì nay ốm mai đau.

Bà Tới không giấu nổi nước mắt khi kể về cảnh nhà mình. Ảnh: Văn Định.

Nhiều đêm bà thức trắng vì thương đứa cháu tội nghiệp, vì lời bé tâm sự: “Con mà có bố có mẹ như các bạn thì bà đỡ khổ vì con”.

Trà My cũng được đến trường. Ban đầu chẳng ai dám ngồi gần em vì sợ bị lây, nhưng rồi qua lời thầy cô, các bạn cũng bớt biệt thị với em. Dù vậy, nhiều khi còn mặc cảm với số phận, em cứ lầm lũi phía cuối góc lớp.

Thầy Dương Viết Trung, chủ nhiệm lớp 3A Trường tiểu học xã Hợp Lý, nơi em đang học, cho biết: “Trà My là một học sinh ngoan. Đầu tiên khi mới bước chân vào học em còn ngại tiếp xúc với các bạn xung quanh. Nhưng thầy cô ai cũng thương yêu, quan tâm, nên giờ Trà My đã theo học được đến lớp 3″.

Khi được hỏi ước mơ của mình, em hồn nhiên nói: “Em ước sau này mình sẽ trở thành bác sĩ thật giỏi để chữa bệnh cho những người không may bị nhiễm HIV như em, để cha mẹ và em gái không mất nữa”.

Bà Tới chân đất chở cháu Trà My đi học trên chiếc xe đạp cũ kỹ. Ảnh: Văn Định.

Giờ đây, tài sản quý nhất trong nhà là chiếc xe đạp cũ kỹ của bố bé My để lại, dùng để đưa đón em đi học và đều đặn mỗi tháng 4 lần bà đạp xe hàng chục cây số đi lấy thuốc cho cháu uống để dứt cơn bạo bệnh.

Độc giả hảo tâm xin liên hệ bà Lê Thị Tới, xóm 67, xã Hợp Lý, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa. SĐT: 01684410571.

Theo VnExpress

 

Thẻ:

Vầng trăng mọc muộn

” Người em Phố núi ” Một người con gái đang sống chung với HIV. Vừa bỏ Núi xuống Phố. Bài viết “Vầng trăng mọc muộn” là chia sẻ tâm tình trãi lòng của chị trong một bước ngoặc cuộc đời  vừa  ” Bỏ núi xuống phố”

Xin được chia sẻ cùng cộng đồng.

 

VẦNG TRĂNG MỌC MUỘN

Tôi lớn lên trong vòng tay đùm bọc, nuôi nấng của mẹ. Từ nhỏ tôi luôn khao khát tình cảm của một người cha. Tôi thèm một lần được ba vỗ về hay một chút quan tâm, chăm sóc… Tôi ước được một lần trong đời gọi hai tiếng “ba ơi”. Nhưng đó chỉ là mơ ước thôi.

Cho đến một ngày tôi găp anh, anh đã cho tôi cái cảm giác mà tôi cần.

Tôi đã từng yêu anh, yêu đến mù quáng dù tôi vẫn biết anh là người đàn ông đã có vợ và hai con trai. Nhưng vì sự hiếu thắng, vì cái tôi của mình quá lớn. Tôi đã lao vào anh như một thỏi nam châm ngọt ngào. Tôi đã dành cho anh một tình cảm đặc biệt, với tôi anh vừa là anh trai, vừa là một người cha, vừa là một người tình, vừa là một chỗ dựa cho tôi. Ngược lại tôi luôn nhận được ở anh những lời hứa hẹn: “anh sẽ ly hôn vợ để kết hôn với em”  tôi đã tin anh !

Nhưng rồi trong suốt 7 mùa xuân tôi sống cùng anh, tôi chưa một lần được cùng anh đón giao thừa vì lúc đó anh phải về với bố mẹ và vợ con của anh. Bây giờ nghĩ lại, thời gian đó tôi đi bên cạnh anh như một cái bóng, dù tôi đã sinh cho anh một bé gái vô cùng tuyệt vời. Vậy mà anh lại quẳng vào mặt tôi một câu “cô đã lừa đảo tôi, dụ dỗ tôi để có con, cô dùng con bé để toan tính và mục đích gì ở tôi”. Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội vào mặt. Vậy mà tôi vẫn yêu anh, vẫn ôm niềm hy vọng. Tôi đã sống chung thủy và hết lòng vì anh.

Cho đến một ngày anh bị ốm, tôi đưa anh vào bệnh viện thăm khám. Tôi đã run lên khi nghe hung tin “anh dương tính với HIV”. Và sau anh một tuần, ngày 14/1/2008 cũng là ngày tôi nhận được kết quả HIV dương tính mang tên tôi. Tôi hụt hẫng, thất vọng… Tôi là người rất dễ xúc động, hay khóc vậy mà không hiểu sao khi nhìn thấy tên mình trên tờ kết quả khẳng định dương tính với HIV tôi lại không thể khóc. Tôi bình thản đến lạ thường. Phải chăng đó là cái giá mà tôi phải trả cho cái tội giật chồng cướp cha của người khác. Tôi đau đớn. Đó là tất cả những gì anh trả cho tôi sau bảy năm tôi đã dành trọn nghĩa cho anh.

Tôi chỉ biết nín lặng, âm thầm không một chút sẻ chia, không một lời tâm sự cùng ai. Với gia đình tôi lại càng không dám hé nữa lời vì ngày tôi đến với anh gia đình và bè bạn không ai chấp nhận. Họ không tha thứ cho tôi trong bảy năm qua vì tôi là kẻ mất nhân cách. Tôi đã phá hoại gia đình của anh.

Bố mẹ và vợ con anh đều biết chuyện. Trong cái rủi cũng có cái may! Nhờ bị nhiễm HIV mà gia đình anh đã chấp nhận cho tôi và con gái tôi có chỗ đứng trong gia đình. Âu cũng là niềm an ủi cho tôi vào lúc đó. Tôi đã có thêm niềm tin và nghị lực chấp nhận bước cùng anh trước những gập gềnh cuộc sống. Hạnh phúc lớn nhất của tôi là qua 3 lần xét nghiệm, kết quả của con gái vẫn âm tính với HIV. Tự dưng tôi không cần anh phải ly hôn vợ nữa, tôi ích kỷ nghĩ rằng: trời cao đã nhìn thấy tình yêu tôi dành cho anh nên đã tạo ra định mệnh này để chúng tôi mãi ở bên nhau.    

Khi biết mình là người có “H” (NCH) tôi đã tìm hiểu và hăng say với công việc tuyên truyền về HIV, đồng đẳng. Tôi tham gia sinh hoạt nhóm NCH để góp sức mình mong cộng đồng và xã hội có cái nhìn khác đi về căn bệnh HIV nhằm giảm bớt đi sự kỳ thị, phân biệt đối xử dành cho NCH.

Những tưởng nụ cười sẽ được trọn vẹn trong cái tổ ấm tạm bợ mà tôi đã gầy sức chăm nom sau trận dành giật, đánh đổi ấy. Nào ngờ, anh thay đổi hoàn toàn. Anh suy sụp, anh không còn là anh nữa. Anh bỏ bê công việc, anh kiếm chuyện ghen tuông vô cớ với tôi mỗi khi tôi đi làm về muộn.  Cuộc sống cứ thế kéo dài như đám mây đen bao phủ. Rồi mâu thuẫn giữa chúng tôi mỗi ngày một lớn, và rồi chuyện gì đến đã đến…….

Ngày 17/10/2009 tôi đã bế con gái ra khỏi nhà vì chịu không nổi cách cư xử vô lý của anh. Nhưng anh đâu để tôi yên. Anh tìm kiếm và đánh đập tôi. Anh còn đe dọa sẽ giết tôi với tội đã mang con của anh ta đi để chia cách tình cảm cha con. Tôi đã chấp nhận quay về bên anh sau những lời xin lỗi, nài nỉ đầy hứa hẹn. Nhưng cái chính là tôi vẫn rất yêu anh và muốn con gái lớn lên có cả ba và mẹ.

Nhưng cuộc đời thật nghiệt ngã. Tôi không còn nước mắt để khóc được nữa. Tôi đã sai lầm khi yêu anh và chọn anh là ba của con gái tôi. Sai lầm lớn nhất là tôi đã dễ dàng tha thứ cho anh rồi quay về để anh ta có cơ hội hành hạ tôi, đối xử với tôi như một vật sở hữu.

Đau đớn, tủi nhục, tôi đã định chết đi nhưng tôi chợt nghĩ ‘‘chết là trốn chạy, cái chết của tôi sẽ vô tình làm cho anh ta hả hê và tôi không thể chết một cách vô nghĩa như vậy’’nên tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng sau nhiều đêm suy nghĩ. Ngày 28/07/2010 tôi đã thắt ruột nuốt nỗi đau vào lòng để lại con gái cho anh ta nuôi dưỡng chỉ với hi vọng anh ta sẽ không có cớ để tìm gặp tôi và làm phiền đến cuộc sống của tôi. Tôi thực sự sợ những trận đòn, sợ những lời xúc phạm thiếu văn hóa của anh.

Với tôi như vậy là quá đủ. Bảy năm qua tôi sống vì tình yêu tôi đã dành cho anh. Giờ ra đi tôi mang theo tài sản lớn nhất đó là căn bệnh thế kỷ HIV. Đó là cái giá mà tôi phải trả cho một bước đi sai hướng của cuộc đời mình.    

“Con gái thương yêu của mẹ! Mẹ không mong con tha thứ cho mẹ. Nhưng mẹ tin mai này con lớn con sẽ hiểu nỗi khổ đau của mẹ. Mẹ cầu chúc những điều tốt đẹp và may mắn luôn ở bên con. Hôn con mỗi ngày”                                 

Cũng như bao cô gái bình thường khác, tôi đã mơ về một gia đình hạnh phúc, một người chồng tuyệt vời với những đứa con chăm ngoan, khỏe mạnh.

Tôi đã nghe và rất tâm đắc với câu nói “Tạo hóa đã ban cho mỗi người một số phận và mỗi người đã tạo nên số phận cho mình”. Tôi thấy đúng. Tôi đã chọn cho tôi một số phận đen tối, tôi đã chôn vùi khoảng thời gian xuân sắc của tôi vào một mối tình chụp giật mất nhân cách kia. 

Tôi tưởng sau lần đổ vỡ đó, tôi sẽ không bao giờ tìm lại được một mái ấm gia đình thực sự khi mà tôi đang mang trong mình căn bệnh AIDS. Nhưng cuộc đời đã cho tôi được cười rạng rỡ sau những giọt nước mắt đắng cay.

Anh đến bên tôi êm đềm, ấm áp. Anh đã cho tôi cảm giác được yêu thương, được che chở. Anh thắp lên cho tôi ngọn lửa cuộc đời mát dịu, ngọt ngào. Những lời an ủi, động viên chia sẻ của anh đã làm tôi chợt tỉnh sau một cơn ác mộng kéo dài. Tôi thêm một lần yêu và lần này tôi đã được anh đón nhận một tình yêu với sự tôn trọng , cảm thông.

Tôi cảm động và chấp nhận lời  cầu hôn của anh trong giọt nước mắt hạnh phúc khi anh nghe tôi kể hết về cái quá khứ không mấy tốt đẹp của tôi. Anh đã âu yếm nhìn tôi và bảo ‘‘quá khứ của mỗi người luôn là những việc đã qua, quan trọng là từ bây giờ và về sau em sống tốt, thực với chính mình là được. Anh yêu em hiện tại chứ không trong quá khứ. Hãy quên hết những nỗi buồn và cười vui sống bên anh mỗi ngày em nhé!’’

Anh cũng là NCH nên chúng tôi dễ dàng hòa quyện vào nhau, giữa chúng tôi có chung một niềm tin và một khát vọng sống mãnh liệt cho tương lai. Đây là điều kỳ diệu mà rất nhiều NCH mong ước có được.

Tôi và anh đã đăng ký kết hôn, sắp đến đây đám cưới của tôi và anh được bố mẹ tổ chức. Tôi hạnh phúc bên anh với nụ cười mãn nguyện. Tôi tin rồi anh sẽ là một người chồng, người cha tuyệt vời nhất ở giữa cuộc đời tôi. Cuối cùng tôi cũng được làm vợ, làm dâu hợp pháp – đó là cái danh phận mà người phụ nữ nào cũng mơ ước.   

Tôi thầm cảm ơn thượng đế đã bao dung cho những sai lầm của tôi và gửi đến cho tôi một bến đỗ bình yên.Anh thương yêu ‘‘quê anh không phải là nơi em sinh ra nhưng em hứa đây sẽ là nơi em sống cùng anh đến hơi thở cuối cùng.’’ 

Em gửi hồn em vào những vầng thơ  tặng anh, mong anh sẽ đọc được nó vào ngày cưới của chúng mình :

 

Em viết bài thơ riêng tặng anh

Nói về anh, về em, về cuộc sống

Nói về những gì anh biết và chưa biết

Nói về́ những gì anh thấy và chưa thấy

Nói về cảnh ngộ hai đứa mình anh nhé. 

 

Từ đây hồn bỗng thốt lên thành tiếng

Ngôn ngữ con tim thứ ngôn ngữ nồng nàn

Về những đêm mình cô đơn trằn trọc

Nao nao lòng những nỗi nhớ không tên

Những cơn mơ gợi buồn trong ký ức

Giữa nắng chang chang bỗng lạnh giá tâm hồn. 

 

Em viết tiếp những vần thơ dang dở 

Buồn nữa đường gãy gánh phải không anh

Những chua cay, những ngọt đắng mặn nồng

Những đam mê cùng với những chán chường

Những mâu thuẫn ngổn ngang trong cuộc sống

Những mong chờ dài mãi với thời gian. 

 

Thôi ngắt tiếng thở dài đi anh nhé, 

Nhìn trời xanh lồng lộng gió miên man 

Sẽ tan hết những bọt bèo phiền muộn 

Em viết mãi khi tim em còn đập 

Nghe tim mình dồn dập ngập hồn yêu 

Viết gì đây tình yêu và lẻ sống?

 

Thôi, em viết về vầng trăng mọc muộn 

Sáng trong đêm khi nhân thế ngủ vùi 

Em yêu lắm những làn mây lơ lững 

Lững lờ bay làm đẹp giữa trời đêm 

Ôi, sung sướng khi tim còn thổn thức 

Còn yêu thương chia bớt những hận thù.

 

Một cuộc đời dài ngắn có bao nhiêu 

Cứ yêu nhiều dù muôn trùng cách trở 

Nhanh lên nhé hoàng hôn đã phủ rồi 

Một chút đời còn lại hãy yêu nhau 

Dang tay ra nhận lấy một chút tình

Cho thức dậy niềm tin vào cuộc sống.

Qua câu chuyện tự kể này tôi có một lời khuyên dành cho các bạn trẻ đang chuẩn bị vào đời: các bạn hãy trang bị cho mình một kiến thức, một cái nhìn thẳng vào thực tế với cuộc sống của chính mình và hãy lựa chọn cho mình một hướng đi đúng để nụ cười sẽ nỡ mãi trên bước đường đời của các bạn. Và những bạn không may đang mang trong mình căn bệnh AIDS, các bạn hãy sống lạc quan, yêu đời, yêu chính bản thân mình, hãy mở rộng lòng mình để đón nhận những điều tốt đẹp xung quanh mình các bạn nhé. 

                                                                      Chào thân ái.

                                                                “Người em Phố núi”

                                              Thành viên Nhóm Chăm sóc Tại nhà TP Đà Nẵng  

 
Leave a comment

Posted by on 30.12.2011 in Tôi & HIV

 

Thẻ: ,

Tiếng vọng từ thân phận người

Em đến với tôi với một thân thể ốm yếu, mái tóc dài xơ xác, khuôn mặt gầy gò có đôi mắt to, đẹp nhưng chứa đầy sức cam chịu. Em có cái tên cũng đẹp: Nguyễn Thị Thanh Vân. Vừa tròn 30 tuổi, có chồng và một con đều đã chết vì AIDS, em đã bị lây căn bệnh này từ chồng. Do không hiểu biết, em đã dấu hết mọi người kể cả những người thân trong gia đình. Bây giờ bệnh đã đi vào giai đoạn cuối, chẳng thể dấu ai được nữa, em để mặc cho người thân muốn làm gì thì làm và người ta đã mách cho em đến với tôi.       

Sau nhiều ngày được chúng tôi chăm sóc tận tình, bệnh tình của em đã khá hơn. Khi sự gần gũi trở nên thân mật, cảm giác an toàn bên chúng tôi, em bắt đầu thổ lộ về cuộc đời của mình. Lúc chưa lấy chồng, em là một hoa khôi của một xứ đạo vùng ven thành phố. Em cũng là giáo lý viên và huynh trưởng Thiếu Nhi Thánh thể của giáo xứ. Rất nhiều anh chàng xếp rồng xếp rắn trước cửa nhà em. Cuối cùng, em cũng chọn được người em ưng ý nhất. Chồng em là con của một ông trùm trong giáo xứ. Em cho chúng tôi coi những tấm hình sinh hoạt của em hồi còn niên thiếu và hình đám cưới của em. Chúng tôi ngạc nhiên đến sững sờ vì cô dâu rất đẹp, tựa như các cô người mẫu. Chú rể cũng rất điển trai, trông thật xứng đôi. Em say sưa kể về đời mình, cặp mắt sáng long lanh. Tôi yên lặng lắng nghe từng lời em nói. Cứ thế, ngày lại ngày, tôi nhận thấy rõ nét vui vẻ và tươi tắn hiện trên gương mặt em. Em không còn cảm thấy cô đơn, lạc lõng nữa. Tôi biết em đã tìm được sự bình an trong tâm hồn!

Rồi một ngày nọ, bẵng đi mấy tuần, tôi không thấy em tới lấy thuốc để uống. Nóng ruột, tôi kiếm địa chỉ của em để đến thăm. Chúng tôi phải vất vả lắm mới kiếm ra được nhà vì nơi ở cũ đã được mẹ em bán đi và chuyển sang ở một vùng xa hơn để tránh sự thị phi của làng xóm. Chị em dẫn tôi vào chỗ em nằm. Trong một góc phòng nhỏ hẹp, nhìn thấy em tôi giật bắn cả người, mới có ba tuần lễ không gặp mà thân thể em bây giờ teo tóp lại như một đứa trẻ lên ba, chỉ còn da bọc xương. Cặp mắt đẹp với hàng lông nheo cong vút ngày nào bây giờ trũng sâu. Ánh mắt ấy bỗng vụt sáng khi nhìn thấy tôi. Tôi lại gần cầm lấy bàn tay xương xẩu của em, đưa tay kéo lại mấy sợi tóc loà xoà trước vầng trán nhô ra của khuôn mặt bây giờ trông như cái hộp sọ. Em níu chặt tay tôi và nghẹn ngào. Em nói em không muốn chết, tại sao Chúa lại bắt em mang căn bệnh này? Em khóc lạc cả giọng, khóc trong nỗi tuyệt vọng, đớn đau. Em đang cố gắng chiến đấu với thần chết. Muốn giúp em nhưng tôi chẳng thể làm gì được, chỉ biết nhìn em mà hai hàng nước mắt tôi tuôn rơi. Tôi không thể cầm lòng nổi trước mặt em, tôi khóc thương cho số phận trớ trêu, định mệnh sao quá tàn ác và khắc nghiệt với em. Tôi liên tưởng đến hình ảnh em vô tư nói cười khi tâm sự với tôi, nhớ đến những tấm hình em là cô dâu xinh tươi, kiêu sa lộng lẫy trong chiếc áo cưới soire tương phản lại hẳn hình hài em trong lúc này, chẳng lẽ số kiếp con người bọt bèo như thế này sao? Tạo hóa có đối xử bất công với em không? Em cũng như tôi, cũng một thân phận đàn bà mà sao em gặp phải những nghịch cảnh éo le, hà khắc đến như vậy.  Tôi nghĩ số phận của em chắc chắn sẽ khác hoặc cuộc đời của em sẽ không đến nỗi khốn khổ như thế này nếu em gặp được người đàn ông khác làm chồng…

                                                Nguyễn Thị Vinh

                                                                                            Nhóm TIẾNG VỌNG

Email: echovinh@yahoo.com Cellphone: 0908.325899

 
Leave a comment

Posted by on 10.12.2011 in Tôi & HIV

 

Thẻ: , ,

Hồi sinh cho những phận đời nhiễm HIV

(24h) – Bà làm đủ nghề để kiếm sống: chẻ củi, nấu nước thuê đến lượm lặt các thứ đồ thừa thãi trong chợ nhưng vẫn tự nguyện hằng ngày tắm rửa, làm vệ sinh và chia sẻ với những người bị nhiễm HIV chỉ bởi một tấm lòng.

“Tôi đã từng tuyệt vọng khi biết mình đang ở điểm cuối của cuộc đời. Mỗi ngày đau đớn nhận ra da thịt, thân thể mình đang dần bị hủy hoại bởi căn bệnh thế kỷ. Nhưng càng tuyệt vọng hơn khi nhận thấy sự lạnh lùng của gia đình. Giữa những giây phút tuyệt vọng ấy thì bà đến. Người phụ nữ xa lạ nắm lấy tay tôi mà không cần mang găng tay, bà lặng lẽ tháo thùng nước trên chiếc xe đạp cà tàng vừa chạy đến. Đó là đôi thùng nhựa có chứa nước lá đã nấu sẵn. Bà tắm gội, lau thân thể cho tôi. Bà an ủi tôi. Bà kể chuyện thường ngày ở chợ, tự nhiên như thể đã quen biết từ lâu lắm rồi. Từ đó tới nay, vài ngày bà lại đến với tôi để chuyện trò, săn sóc”. Chị N.N.L. (37 tuổi, P. Nhật Tân, Q.Tây Hồ, TP Hà Nội), một phụ nữ nhiễm HIV giai đoạn cuối, nói về bà Tám Đông như thế.

Lặng lẽ

“Bà Tám Đông, Đông “ết” phải không? Đi thẳng tới cuối chợ rồi rẽ trái sẽ thấy cái hàng nước bỏ không, nhưng bà ấy quanh quẩn đâu đấy thôi”, người dân ở cổng chợ Nhật Tân chỉ như thế khi chúng tôi tìm gặp bà Bùi Thị Đông.

Hàng nước cuối chợ trống người. Vài gói thuốc lá với mấy chai nước cất trong chiếc hộp gỗ sờn cũ, đặt trên chiếc bàn cũ kỹ phủ đầy bụi. “Bà ấy suốt ngày lo đi tuyên truyền, rồi tới nhà chăm sóc, khâm liệm cho mấy người bị HIV chứ có lo buôn bán gì đâu. Thế nên hàng nước của bà ế khách, chẳng ai dám đến mà uống. Ngay cả chúng tôi nhiều khi thấy bà vừa đi tắm rửa cho người nhiễm HIV về còn sợ, bà cho gì cũng chẳng dám ăn” – chị Đỗ Thị Minh, bán thịt cạnh hàng nước của bà, nói.

“Không bán nước thì làm nghề khác, tôi thiếu gì nghề để kiếm sống” – bà Đông bảo thế. Những câu chuyện về người nhiễm HIV từ đó cứ nối tiếp nhau mãi không ngừng, dù chợ đã vãn người và nắng trưa đã rọi trên mái đầu nhiều sợi bạc của bà.

 Bà Đông lúc nào cũng có sẵn những lọ thuốc khử trùng để tắm rửa cho người nhiễm HIV

Tính đến cuối năm 2010, P.Nhật Tân có 287 người nhiễm HIV. Nhiều người chuyển qua AIDS giai đoạn cuối, nội tạng bị phá hủy, mỗi ngày đi vệ sinh hàng chục lần, toàn thân đầy vết lở loét, người nhà không ai dám lại gần. Những lúc đó, người ta lại nhớ bà. Hằng ngày, bà đi khắp chợ Nhật Tân nhặt nhạnh thanh củi khô, xấp giấy hộp gom lại để dành trong góc nhà kho của chợ. Rồi bà đi tìm lá sả, hương nhu…, ba hòn gạch kê thành bếp ở góc chợ đỏ lửa. Nước nguội, bà chở đến tận nhà tắm gội, giặt giũ cho người bệnh hoàn toàn miễn phí.

Bà bảo: “Mấy đứa phát bệnh, gia đình ai cũng sợ hãi nên không dám đến gần. Nhiều đứa tôi vừa mới đến đã xua đuổi, tỏ vẻ bất cần. Nhưng khi được mình hỏi han săn sóc, chúng bảo giờ mới thấy sợ chết, cứ ôm tôi mà khóc. Giai đoạn cuối, đứa nào cũng dằn vặt và đau đớn. Đến với chúng, mình chỉ biết dùng cái tâm để hiểu, để cảm thông”.

Hơn 15 năm làm bạn với những người có HIV, bà Đông chỉ làm theo bản năng, kinh nghiệm và cái tình giản dị như thế. Mãi đến năm 2005, Quỹ toàn cầu phòng chống HIV/AIDS về phường phổ biến kiến thức HIV, bà hào hứng rủ mọi người tới tham dự. Từ đó, bà trở thành tình nguyện viên cho quỹ.

Bà đến tận nhà dân để phổ biến kiến thức HIV rồi phát bao cao su, phát kim tiêm miễn phí cho đối tượng nghiện hút. Nhưng công việc bà làm thường xuyên nhất là đưa người HIV đi nhập viện. Có tháng bà chuyển gần 20 người có HIV đến viện để khám và tư vấn. Về nhà, bà lại nấu nước lá, đổ vào đôi thùng nhựa rồi chở đến từng nhà người bệnh để lau rửa, tắm giặt cho họ. Người bệnh chết, một tay bà tắm, khâm liệm rồi chôn cất. Đến năm 2008, nhờ quá trình tuyên truyền của bà Đông và nhóm Tre Xanh (Q.Tây Hồ), sự kỳ thị của người dân với HIV và AIDS giảm hẳn.

Góc khuất cuộc đời

Đi vào cuối con hẻm, qua nhiều ngách nhỏ mới tới được nhà bà Đông (54B, tổ 25, cụm 4, ngách 406, P.Nhật Tân, Q.Tây Hồ). Căn nhà ngói nằm im vắng, gian bếp cũ đã sập, chi chít mạng nhện giăng. Người phụ nữ cười nói rổn rảng ngoài chợ và ân cần với từng người bệnh HIV khác hẳn với một bà Đông trầm lặng khi kể câu chuyện cuộc đời mình.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt người phụ nữ khắc khổ. Chồng bà sau khi lớn tiếng “mày đi ra xã hội mang siđa về nhà” thì bỏ đi biệt tăm đã mấy năm nay. Lo cho thiên hạ nhưng không ngờ tai vạ ập đến nhà bà. Dũng, con trai đầu của bà, vướng vào nghiện ma túy. Đã năm lần bà vay mượn để đưa con đi cai nghiện nhưng thất bại. Loay hoay lo cho con chưa xong thì người con trai thứ hai cũng nghiện ma túy và nhiễm HIV.

“Đến giai đoạn cuối Dũng mới sợ cô đơn, muốn cưới vợ để được biết thế nào là mái ấm gia đình” – bà kể. Vậy là năm 2002, bà Đông lại lo vay mượn để cưới vợ cho con trai. Thúy, vợ Dũng, cũng là người nhiễm HIV cùng xóm. 13 tháng sau ngày cưới, Thúy phát bệnh giai đoạn cuối, một tay bà chăm sóc, lo liệu rồi khâm liệm khi con dâu chết. Năm 2004, Dũng cũng phát bệnh rồi qua đời, bỏ lại cậu em trai vừa nghiện vừa nhiễm HIV cùng món nợ gần 100 triệu đồng và nỗi mất mát tột cùng của mẹ.

Từ đó người ta lại thấy bà Đông càng gắn bó thêm với những số phận HIV như sự cảm thông, chia sẻ từ chính hoàn cảnh gia đình mình. Với từng người có HIV, bà rủ rỉ tâm sự để an ủi, động viên. Có người nói bà gàn dở khi cả đời cứ “đâm đầu vào việc mà người đời ghê sợ”, cũng có người hiểu chuyện, chép miệng bảo bà “tội quá!”. Nhưng với bà, mọi người nói gì cũng không quan trọng, hàng nước có bán được hay không cũng không quan trọng. Bà làm đủ thứ nghề để kiếm sống: từ lau dọn nhà vệ sinh, rửa tấm ván bán thịt đến lượm lặt các thứ đồ thừa thãi trong chợ để có thu nhập làm công tác xã hội và nuôi con bị bệnh. Bà chỉ mong mình còn được sống, còn khỏe mạnh để đến với từng phận đời nhiễm HIV đang cần mình.

“Chỉ một chữ tâm”Bà Dương Kim Tuyến, cán bộ dự án Tổ chức Care tại VN, nhìn nhận: “Bà Tám Đông cùng các tình nguyện viên nhóm Tre Xanh đã tham gia dự án “Stronger – chăm sóc những người có HIV và hỗ trợ nhóm trẻ em dễ bị tổn thương” do chúng tôi tổ chức. Bà rất nhiệt tình, tận tâm với những người có HIV/AIDS. Đặc biệt là công việc khâm liệm cho người mất vì AIDS, một tay bà lo liệu, chôn cất họ. Dù bà không biết chữ và rất nghèo, nhưng tình thương của bà với những người có HIV/AIDS chưa bao giờ vơi cạn”.

“Bà đã biến nỗi đau mất con trai, con dâu vì AIDS thành sự đồng cảm, sẻ chia với những người có HIV/AIDS trên địa bàn. Cùng với hội phụ nữ phường, bà Đông thành lập câu lạc bộ “Hãy đến bên nhau” là nơi gặp gỡ, sẻ chia của những người nhiễm HIV ở P.Nhật Tân và các phường lân cận. Bà giúp đỡ, tư vấn, chăm sóc, khâm liệm… làm tất cả những việc liên quan đến người có HIV/AIDS mà không có đồng thù lao nào, chỉ với một tấm lòng” – ông Nguyễn Xuân Trường, phó chủ tịch UBND P.Nhật Tân, nói.

 (Nguồn 24H.com)

 

Thẻ: , , ,

Những trang nhật ký cuộc đời

 “Những trang nhật ký cuộc đời” của Thuỳ Trang  một người con gái còn rất trẻ chẵng may bị nhiễm HIV và là người đầu tiên xây dựng nên nhóm Tự lục “Vì Ngày Mai”  đã chia sẻ cùng chúng tôi.
Xin được nói thêm Thuỳ Trang bị lây nhiễm từ chồng và hiện chồng cô đã bỏ đi biệt xứ khi hay tin bản thân mình bị nhiễm HIV.
 Qua những gì ghi lại chúng tôi chỉ thấy cánh cửa  rộng mở tha thiết mời gọi chồng quay về mặc dầu chị là nạn nhân và hoàn cảnh của chị khá bi đát…
Và nay “con tim đã vui trở lại” khi chị được tiếp cận các dịch vụ chăm sóc đầy hơi ấm tình người….
Xin cảm ơn Thuỳ Trang tác giả của những trang nhật ký đã cho thấy chị nay đã tìm lại nụ cười qua bao đau thương và bất hạnh.
1.Cánh cửa vẫn rộng mở
( Đề tựa 1. và 2.  chúng tôi xin tạm đặt )
ngày… tháng… năm….
Anh ơi ! Sao anh không nghe điện thoại em gọi vậy, em có lổi gì làm anh giận hay sao, ngày em nhập viện cho đến ngày em ra viện, anh hứa với mẹ con em sẽ về thăm, nhưng thời gian đã trôi qua hơn ba tháng, em mòn mỏi chờ đợi, anh vẫn bặc vô âm tín  không một lần điện thoại hỏi thăm, em buồn và nhớ anh nhiều lắm, đứa con trong bụng em ngày một lớn dần và sắp chào đời, anh ở đâu hãy về với mẹ con em …thằng cu nó cứ suốt ngày gọi điện cho ba nhưng không được, anh đã đổi số rồi, em đành phải nói với con là anh rất bận, từ khi nhận được kết quả dương tính, em chết lặng người, rồi chỉ biết khóc thôi, nhưng đấy là số phận em nào giận hờn hay trách gì anh, giờ đây bao nổi cay đắng ập đến em xót xa lòng, đứa con em đang mang trong bụng sắp chào đời, em cần có anh chia sẻ biết bao, gần sinh rồi mà em vẫn chưa có tiền sắm tả, em chạy vạy xin đồ củ về cho con, xoa bụng rồi nước mắt chảy dài, em nhớ anh và đang cô đơn biết mấy, anh hãy về đi, con của chúng ta cần có bố, em cần có anh, anh biết không, ngày anh đi em vẩn vui cười đưa tiễn, giờ đây em khóc thầm vì nhớ anh, thương xót cho con không có bố, em chẳng còn như ngày xưa rạng rỡ nụ cười trên môi nữa, em bắt đầu ít nói và trầm lặng dần, em chẳng biết chia sẻ cùng ai, anh biết đó từ ngày lấy nhau, em luôn làm tròn bổn phận của một người vợ và người mẹ, một người dâu hiền, em nào có thói hư tật xấu gì, sao anh lại quay lưng đi biệt như vậy, em sắp đến ngày sinh thì bị ba mắng và đuổi ra khỏi nhà, em đau, đau trong lòng anh có hiểu không, những người thân nhất của em, dè dặt và xa lánh không ai chia sẻ và thông cảm với em, lúc đi sinh em âm thầm một thân một mình đến viện, cũng chỉ vỏn vẹn trong tay 1triệu ba trăm ngàn, 9h tối em sinh thì 10h sáng em xuất viện , biết nguy hiểm nhưng em không còn tiền.  Về đến nhà thuê, không phải căn nhà ngày xưa chúng mình ở, nó chật hẹp hơn nhiều, nhưng em vẫn thấy trống trải và cô đơn, bế con trên tay nhưng nước mắt lưng tròng, một thân một mình lúc sinh nở, về đến nhà em đói bụng đành để con nằm đấy và đi chế mì tôm ăn, ngày gần sinh em chuẩn bị được 2 thùng mì tôm và 4 lon sữa bột cho con gái, 2 ngày em đã phải giặt giũ và nấu ăn, không 1 ai giúp đở cho đến con được 1 tháng tuổi , em bế về nhà ngoại hơn 70km , xin ông ngoại cho ở nhờ , sức khỏe em yếu dần , và em ngã bệnh , bụng em căng cứng lên nhưng không phải mang thai, khi nghe bác sỉ thông báo em bị xơ gan giai đoạn cuối em ùa khóc , em ấm ức nức nở ngẹn ngào , nghỉ đến con 2 đứa còn quá nhỏ , giờ em nằm xuống ai lo cho 2 đứa nó hả anh ? nhà ông bà nội cũng khổ , ông ngoại không còn khả năng làm việc , chúng nó biết nương tựa vào ai , trong tiềm thức em như muốn trổi dậy lòng nhiệt huyết , em phải cố gắng lên , em vừa làm mẹ gánh luôn vai trò người bố , em may mắn gặp được thầy thuốc nam chữa khỏi bệnh gan , nhung lại tốn ít tiền , cuộc sống lay lắc em phải bán đi chiếc xe phương tiện đi lại duy nhất , anh có biết không em đã đưa con gái về gởi ông bà nội rồi , lý trí em giờ không còn sáng suốt nữa , em hành động theo cảm tính mà thôi , gìơ xa con em thấy nhớ , anh biết không con gái chúng ta vừa tròn 1 tuổi, làm mẹ như em tệ lắm phải không , em không có đủ tiền để gọi 1 cuộc điện thoại ra để mừng con tròn tuổi , em bị ông ba nội mắng cho . chỉ mới thế mà em thấy chua xót rồi vậy mà anh đi biệt ngần ấy ngày tháng em sống trong bóng tối là ngần ấy ngày anh bỏ mẹ con em ra đi. Hãy về với mẹ con em anh nhé !
                   Thuỳ Trang
2.Hơi ấm tình thương  
         ngày… tháng… năm….
Thời gian trôi qua nhanh thật,  cái buổi đầu bở ngỡ đến với những anh chị trong nhóm chăm sóc. Em mặc cảm, rụt rè và không có một chút niềm tin nào cả, chắc có lẽ ngần ấy thời gian sồng chung với H em chưa cảm nhận được sự an ủi nào lớn hơn thế. Có thể em sẽ gọi tên các anh chị, trước là qua những dòng chữ ngày gởi tới các anh chị lời cảm ơn chân thành .
Anh…. ! Riêng anh, em cảm ơn anh thật nhiều, anh đã động viên an ủi, chia sẽ và gần gũi với em trong những tháng ngày tăm tối nhất, trước khi gặp anh và các chị trong nhóm, kể từ ngày em biết mình có H em chưa hề nở nụ cười , vậy mà giờ đây chính anh mang lại ánh sáng và hy vọng đầu tiên cho em kể từ cái ngày bóng tối như bao trùm kín cả cuộc đời, giờ em cười nói, em bây giờ như bước sang trang mới của cuộc đời, kể anh nghe, hôm …tối ngày chủ nhật trong buổi truyền thông cho sinh viên ở nhà chị Tâm, các anh chị đã sắp sếp chương trình và tiết mục tạo cho em cỡi mở lòng mình và được chia sẻ rất nhiều, em thấy mình trong đêm ấy như không còn xấu hổ nữa, những ngọn lửa những tấm lòng và những trái tim đầy nhiệt huyết, với lời nói run run em chia sẻ lòng mình bổng dưng có một bạn chạy đến dang tay ra và ôm lấy em, em như bật khóc vì hạnh phúc những gặp mắt nhìn em, như muốn gởi đến em lời chia sẻ, không phải là những ánh mắt dèm pha, trong cái không gian chật hẹp ấy em như xua tan đi bao nổi niềm chất chứa trong lòng. Hơi ấm tình thương như len lỏi xuyên suốt quanh em, sau bao tháng ngày vơi đầy nước mắt,  em đã nở nụ cười đầu tiên, ngước mắt nhìn thẳng vào mọi người và nói lên tiếng nói lòng mình, luống cuống trong lời nói nhưng em như muốn được cảm ơn tất cả ! cảm ơn các bạn !
Sau buổi tối truyền thông hôm ấy chia tay ra về mà lòng vẫn đầy tiếc nuối không khí đầm ấm đêm hôm ấy, dù đã lâu lắm rồi nhưng giờ vẫn cứ ấm mãi trong em …..
              Thuỳ Trang             (bangtamdn2002@yahoo.com)
 
Leave a comment

Posted by on 19.11.2011 in Tôi & HIV

 

Thẻ: , ,

Lỡ một ước mơ

Nối tiếp những tâm sự của tác giả “Người em phố Núi”. Xin chia sẻ cùng cộng đồng bài thơ mang tâm tình của chị về tình yêu, ước mơ và hy vọng trong giai đoạn đầu khi biết mình nhiễm HIV.

LỠ MỘT ƯỚC MƠ

“Em muốn làm nhành hoa,

rơi xuống nơi anh.

Em muốn làm ngọn gió mát lạnh,

mơn man bên anh”.

Em không muốn ra đi vĩnh viễn

Cuộc đời này ai cũng co lúc sai

Bản thân em không thể là ngoại lệ

Dấn thân vào chốn phồn hoa đô thị

Sao tránh được những cám dổ xa hoa

Thân gái mong manh giữa kiếp người

Em đâu còn đường quay lại anh ơi!

Đã bao ngày em là chốn vui chơi

Cho những kẻ chán cơm thèm phở

Thế là hết một cuộc hành trình

Em kết thúc cuộc đời gái gọi

Bằng kết quả HIV dương tính!

Thế là hết, là hết phải không anh

Lỡ một ước mơ, lỡ cả một đời

Lỡ bước bên anh và chung gối

Lỡ một  tình yêu độ tuổi trăng tròn

Chạy đuổi theo đời những phút vui

Giờ em ôm trọn niềm đau nhói

Giấu vào tim đẫmt lệ cuộc đời mình

Thế  là kiếp nầy em đã không anh

Kiếp sau em hứa mình chung bước,

dệt mộng xây đời những ước mơ

                                         ”Người em phố Núi”
 
Leave a comment

Posted by on 11.11.2011 in Tôi & HIV

 

Thẻ: ,

Hãy gọi tôi

Xin chia sẻ cùng cộng đồng  bài thơ của Một NCH là thành viên Nhóm Chăm sóc tại nhà Thành phố Đà Nẵng:

         HÃY GỌI TÔI
Nếu ai hỏi chúng ta làm gì thế?
Đừng ngại ngùng: mình chăm sóc HIV
Từ thành phố cho đến tận vùng quê
Đâu cũng có cảnh đời không may mắn.
Nhóm chúng tôi xuất thân từ Đà Nẵng
Nơi tiên phong Nhóm Chăm sóc tại nhà
Các thành viên chẳng quản ngại đường xa
khi tiếp cận hay đến nhà chăm sóc.
Mở lòng ra cho quên bao mệt nhọc
Gói yêu thương cho số phận mỗi người
Những mảnh đời bất hạnh tuổi đôi mươi
Đầy mặt cảm khi biết mình bị AIDS.
Gọi cho tôi khi bạn đang thấy mệt
Hay cô đơn hay tuyệt vọng chán chường
Hay chỉ cần một câu nói yêu thương
Để an ủi động viên và chia sẻ.
Đừng vì AIDS mà buông xuôi sức khoẻ
Huỷ hoại đời vui vẻ lắm bình yên
Nhưng không dễ lần chăm sóc đầu tiên
Cũng có lúc bị khách hàng xua đuổi.
Cố lên nhé bạn ơi đừng buồn tủi
Vẫn hằng ngày anh chị động viên nhau
Hãy kiên trì tiếp tục những lần sau
Sẻ có lúc người ta cần mình đó.
Nên cảm thông bởi vì trong số họ
Sợ thông tin bị tiết lộ ra ngoài
Sợ người đời sợ ánh mắt săm soi
Sợ kỳ thị khi biết mình nhiễm H.
Dòng thời gian cuốn trôi bao phận bạc
Xua tan rồi đám mây phủ bao quanh
Ánh mặt trời từ đâu toả lan nhanh
Có phải chăng của nhóm người Chăm sóc.
Đã bao lần chúng tôi nhìn bạn khóc
Khi cơn đau thể xác cứ hoành hành
Một vài viên thuốc nhỏ đến trao tay
Cũng xoa dịu bao nhiêu điều phiền muộn.
Hãy gọi tôi ! đừng làm điều nông nổi
Cuộc đời còn nhiều tươi đẹp quanh ta
Có chúng tôi ! Nhóm Chăm sóc tại nhà
Đầy trách nhiệm niềm tin và lẻ sống./.
                                     Phước Toàn
                  Nhóm Chăm sóc tại nhà TP Đà Nẵng
                  Đt: 0128 2772778
                  Email: toanlien.tran26@gmail.com
 
Leave a comment

Posted by on 11.11.2011 in Tôi & HIV

 

Thẻ: , ,

Tự sự của một người mang tên trưởng nhóm

Tình thương và lòng hiếu thảo đối với người mẹ già nơi quê nhà đã trở thành động lực mạnh mẽ giúp anh từ bỏ được sự cám dổ của ma tuý, quyết tâm làm lại cuộc đời sau những lần sa chân lầm lỡ trên con đường nghiện ngập.

Sau đây là tâm sự của anh, xin được chia sẻ cùng cộng đồng:

TỰ SỰ CỦA MỘT NGƯỜI MANG TÊN TRƯỞNG NHÓM

Tôi sinh ra trong một làng quê thanh bình nằm gần khu vực núi Ngũ Hành Sơn. Nơi đây bao đời qua, người dân sống bằng nghề Đá và Nông nghiệp. Khi tôi lớn lên,theo đàn anh rồi cũng trở thành nghệ nhân lúc nào không hay, và rồi khi những bàn tay thợ quê tôi dần dần nổi tiếng, những sản phẩm làm ra được tiêu thụ mạnh thì cũng là lúc anh em làng nghề xuôi ngược ra hai đầu đất nước để đáp ứng nhu cầu công việc.

Tôi cũng rời xa Mẹ, theo anh em lên đường, mục đích là đi cho biết đây biết đó. Ngày đi tôi không suy nghĩ gì nhiều, hành trang trên vai chỉ duy nhất là hình ảnh và tình thương người Mẹ hiền cả đời lam lũ một thân một mình nôi đứa con duy nhất, ba tôi chẵng may qua đời khi tôi còn chưa biết mặt. Tôi nghĩ tôi sẽ làm được nhiều điều và mọi điều tôi làm không ngoài đem lại niềm vui cho người Mẹ mà tôi hằng thương yêu và kính trọng, vì người đã chịu quá nhiều thiệt thòi trong cuộc đời.

Rồi trong những lần đi xa, không biết ma xui quỷ khiến như thế nào tôi đã vấp ngã, sau một vài lần thử với Ma túy rồi tôi cảm thấy ân hận vì có lỗi với Mẹ tôi nhiều quá.

Tôi quyết tâm giã từ, giũ sạch những vết nhơ và tiếp tục sống như nguyện vọng của Mẹ tôi hằng mong ước.

Sau những tháng ngày đi xa tôi nhận thấy đã đến lúc tôi không thể để Mẹ tôi đơn chiếc một mình ở nhà trong lúc tuổi già càng ngày càng đến dần. Tôi quyết định đã đến lúc phải về sống với mẹ, cưới vợ, sinh con và chăm sóc mẹ.

Thật là hạnh phúc biết bao khi gia dình tôi bây giờ có thêm một thành viên mới, và rồi hạnh phúc đó càng nhân lên nhiều lần khi vợ chồng tôi sắp có em bé. Mẹ tôi bây giờ rất vui, miềm hân hoan rạng rỡ luôn hiện rỏ trên khuôn mặt, phải nói rằng Mẹ tôi rất tự hào về tôi vì bà đã làm tròn ước nguyện mà Ba tôi giao phó trước khi Ba tôi nhắm mắt ra đi.

Nhưng cuộc sống luôn là những nổi bất ngờ, gia đình tôi cũng không ngoại lệ. Trong niềm vui chuẩn bị cho một đứa con chào đời, tôi đưa vợ đi khám thai. Vàsau hôm đó một tin khủng khiếp đã đến với cả nhà chúng tôi. Hai vợ chồng tôi dương tính với H !.

Cả đất trời như sụp đổ. Mọi dự phóng cho tương lai của gia đình tôi bây giờ tan tành chỉ còn là bóng đen mù mịt. Tôi giận mình chết đi được phần  thương Mẹ thương vợ biết chừng nào không biết phải tự xữ ra là làm sao.

Tôi như con cuốn chiếu nằm co ro trong xó xỉnh của cuộc đời, bịnh chưa thấy đâu nhưng những suy nghĩ loâu dằn vặt làm tôi tiêu hao khá nhiều sinh lực. Tôi không còn là thằng người vui vẻ hăng hái như mọi ngày, bước chân gần như không còn đứng nổi. Mọi điều kể từ đây với tôi coi như là chấm hết.

Vâng cuộc đời không luôn như mình tưởng.

Rồi tôi được tiếp cận điều trị và nhất là mãng chăm sóc của nhóm Yêu Thương Phục Vụ. Dần dần các anh chị Tình nguyện viên và các bạn đồng đẵng đã giúp tôi lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Và tôi tham gia thành lập nhóm, kết nối, tham gia truyền thông, tham dự VCSPA, tập huấn, họp hành đủ thứ, nhưng có một điều mà tôi vàgia đình tôi phải nín lặng cho đến một ngày, cái ngày mà cả nhà tôi và cả nhóm đồng đẵng cùng các anh chị chăm sóc không thể nào quên được, đó là ngày con trai vợ chồng tôi nhận kết quả âm tính. Không còn niềm vui nào sánh bằng, dù rất khó khăn nhưng Mẹ tôi cũng quyết làm thịt con heo quay để anh em mừng với nhau. Ngày đó quả vui hơn ngày đám cưới của chúng tôi rất nhiều.

Hiện nay sức khỏe vợ chồng tôi rất khả quan, tôi đã  dùng ARV và làm việc bình thường. Gia đình tôi rất vui, hạnh phúc và luôn tràn ngập tiếng cười.

Mọi chuyện bây giờ đối với tôi trở nên nhẹ nhàng hơn, nhất là vấn đề có H. Gia đình tôi bây giờ có thêm được rất nhiều người yêu thương, được có thêm nhiều bạn tốt, cuộc sống tôi tìm thấy nhiều ý ngĩa hơn.

Chi thì chi tôi cũng xin cảm ơn con Virus mang tên H trước đã, vì chính nó đã dạy cho tôi rất nhiều bài học, nhất là về Tình yêu thương, lòng Nhân Ái của con người,Biết trân trọng cuộc sống và trân trọng những gì mình hiện có.

Xin cảm ơn cuộc đời, xin cảm ơn tất cả các vị trong ngành Y khoa, các Tổ chức Xã hội, quý Tu sỹ Nam Nữ, các anh chị em Tình nguyện viên đã đồng hành với tôi trong suốt những giờ phút khó khăn nhất, đã tiếp sức, nâng đỡ cho tôi và cả gia đình tôi đễ có được ngày hôm nay.

 Thanh Phương

Trưởng Nhóm HY VỌNG

 
2 Comments

Posted by on 08.11.2011 in Tôi & HIV

 

Thẻ:

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 65 other followers